Chỉ vài tuần sau chiến thắng Masters 1997 với cách biệt 12 gậy, anh chọn phá bỏ toàn bộ swing để xây dựng lại từ nền móng. Không phải vì anh đánh chưa đủ hay, mà vì anh nhìn thấy quá nhiều rủi ro ẩn sau một phong độ phụ thuộc vào timing và trạng thái thăng hoa.
Tiger hiểu rằng kết quả có thể rực rỡ, nhưng cảm giác kiểm soát mới là thứ quyết định sự thống trị dài hạn. Anh không sửa swing để những ngày hay trở nên hay hơn, mà để những ngày dở không biến thành thảm họa. Và chính tư duy ấy – quản trị cú đánh tệ nhất – là bài học cốt lõi, đặc biệt cần thiết với golfer Việt Nam khi bước vào áp lực thi đấu.